Gọi (II)

Thơ   •   Thứ sáu, 12/11/2021, 15:46 PM

Ơi những trưa hè thương nhớ ơi Tu hú hay lòng ta bồi hồi Bát ngát tầng xanh trời thăm thẳm Ta đợi chờ ai ngạt chết thôi Ơi những trời sao thương nhớ ơi Như bức tình thư gửi cho người Đêm nay ai đọc lòng ta đó Mà những dòng sao lấp lánh v

Nội dung bài thơ: Gọi (II)

Ơi những trưa hè thương nhớ ơi

Tu hú hay lòng ta bồi hồi

Bát ngát tầng xanh trời thăm thẳm

Ta đợi chờ ai ngạt chết thôi

Ơi những trời sao thương nhớ ơi

Như bức tình thư gửi cho người

Đêm nay ai đọc lòng ta đó

Mà những dòng sao lấp lánh vui


Bài thơ Gọi (II) của tác giả Nhà thơ Việt Phương - Trần Quang Huy, được trích dẫn nguyên văn từ các nguồn chính thống và đã kiểm chứng.

Nhà thơ Việt Phương - Trần Quang Huy

Nghệ danh: Việt Phương

Tên thật: Việt Phương Trần Quang Huy

Xem thêm: Tiểu sử Tác giả Việt Phương - Cuộc đời, Sự nghiệp, Phong cách sáng tác

icon Việt Phương, Nhà thơ Việt Phương, Thơ Việt Phương, Tập thơ Cửa đã mở

Tổng hợp

Cùng tập thơ: Cửa đã mở (2008)

Màu

Thơ   •   12.11.2021
Ba mươi năm trước em từng viết cho con chúng ta Từ cái thời em chưa là mẹ Con chẳng bao giờ ra đời mà được nâng niu thế Cái cuộc đời không dễ thành đôi Cái cuộc đời không dễ chia hai Bây giờ em đã rất xa ở một chân trời khác Mà thế đấy có chút gì lạ

Thức

Thơ   •   12.11.2021
Sau ba mươi năm chiến tranh bạc trắng đầu Người lính già cược đời mình thí nghiệm một cách làm ăm mới Có thể mất thẻ đảng viên có thể vào tù Nỗi cơ cực trút lên vợ và con Anh nghĩ mình có quyền phơi gia đình trước cơn mạo hiểm này không Hy sinh nhiề

Phiêu

Thơ   •   12.11.2021
Mây tụ vào núi Tản Gió tươi mạn Quảng Ninh Thơ tình ga Mường Mán Ai lâm nạn Thái Bình Cũng có núi ở Tây Ninh đấy chứ Có lẽ đúng chân kinh là không chữ Cứ mông lung mở mịt thử xem nào Có cái gì thấp ở trên cao Con chào mào bay vụt Đêm xuân về hun hú

Nguyên (I)

Thơ   •   12.11.2021
Năm cũ qua nâng niu cái mới Cầm ngày mai trong tay Năm mới đến chắt chiu cái cũ Mang truyền thống dâng đầy Cái mới nào tính bằng tiền Tây và hàng Nhật Những của dởm gọi là dân chủ và hạnh phúc Huyễn hoặc như mùa xuân Cái cũ nào tính bằng sai lầm và

Thường (I)

Thơ   •   12.11.2021
Làm một người bình thường là khát vọng Như buổi sáng bình thường mẹ sinh con ra đời Trái tim bình thường đạp bằng hy vọng Khi quá đau cuộc sống lại mỉm cười Như những người oan khuất chất hai vai Làm nên biển mà đợi hoài đợt sóng Không to tát ồn ào k

Thay (I)

Thơ   •   12.11.2021
Cỏ non xanh mướt Rêu phong chân tường Bàn chân tượng đồng vẫn ướt Một thời thù hận một thời thương

Tạ

Thơ   •   12.11.2021
Vừa oan ức vừa công bằng Ta là người nhỏ bé tầm thường khát khao tuyệt đối            dày vò trong mặc cảm tội lỗi              

Cuối

Thơ   •   12.11.2021
Một cái trời đầy mây vô cảm Không gió sương không nắng không mưa Một cái đất ầm ì lảm nhảm Tự ngàn xưa mua bán thiếu thừa Những mắt đục lờ đờ trĩu mệt Những môi màu bợt bạt son phai Nồi nước làm gà lông bê bết Trẻ thơ nô nghịch tiếng cười giòn Bé tr

Tỏ

Thơ   •   12.11.2021
Có những người bảy mươi năm cách mạng tự thấy lão bất thành Có những kẻ hèn kém bất lương được bốc lên lừng danh Có những gã ngông nghênh hoang tưởng mình là thiên tài bị quên lãng Cái đời mê sảng Như tiếng rao giầy giò hai giờ sáng Hà Nội xưa Bây g

Gần (I)

Thơ   •   12.11.2021
Tiếng chim tơ đằng trước bước chân chập chững giọng cười trong trẻo trẻ con Tiếng lá vàng đằng sau bóng ma đuổi đêm mưa cánh đồng hoang vắng Mùa hạ quả mướp ngon lành đắng Tràn cảm thông trong im lặng vô cùng Thuyền thúng tí hon ao tù mênh mông Ngõ

Bụi

Thơ   •   12.11.2021
Buổi chiều lá thư hồn ta Gió từ Hà Nội Những dấu chân câu hỏi cát ngã ba Bao giờ em bao giờ căn nhà bao giờ tiếng hát Nếu máu người cũng xanh như máu bạch tuộc Thì cuộc đời ra sao Nụ đào xôn xao bừng nở Thời gian tơi bời nước lũ Ai mê man say ngủ giữ

Duy

Thơ   •   12.11.2021
Đã qua cái thời ngạc nhiên Đã qua cái thời dằn vặt Đã qua cái thời tức điên Đã qua cái thời đau uất Đã đến cái thời mở mắt Nhìn cho sáng màu tiếng khóc Nhìn cho tỏ sắc nụ cười Nhìn thấy cuộc đời đang lọc Nhìn ra trong vắt ngày mai Giữa Sài Gòn như ở

Dòng

Thơ   •   12.11.2021
Nửa chừng xuân lại nửa chừng đông Con đường tưởng thẳng hoá ra vòng Mưa phùn bụi quá không thành giọt Có không không có có không không

Tìm (I)

Thơ   •   12.11.2021
Anh tìm em giống như tìm chân lý Thấy em rồi xa nữa vẫn là em Cái con người thần tiên và ma quỷ Có gì đâu mà cứ chỉ đi tìm

Nhân

Thơ   •   12.11.2021
Khi xa cách nhân lên bằng tuyệt vọng Tận chân trời không một bóng hàng mây Ai che được sự vô cùng trống rỗng Ôi ngày mai ta sẽ sống sao đây Ta bỗng sợ cả vòm cây tiếng nhạc Cả vầng trăng và khúc hát ngày xưa Đường kỷ niệm lá vàng bay xào xạc Heo may

Không (I)

Thơ   •   12.11.2021
Có một hôm mà ngày giống như đêm Anh cố thử nghĩ như chưa từng có em Sẽ không có những buổi đợi chờ                hơn cả thời gian        

Giêng

Thơ   •   12.11.2021
Có phải niềm vui có chút gì quá thể Đường phố say người đến thế Ta uống cuộc đời vào hồn ta Bao nhiêu năm chiến khu trong mỗi căn nhà Những hy sinh đã qua tụ về cái duyên dáng của người con gái ấy Đi trên đường thành tia nắng vẫy Trẻ mới phơi phới lộ

Đắng

Thơ   •   12.11.2021
Khi anh đốt xe Mỹ trên đường phố Sài Gòn Bị địch bắt đánh chết đi sống lại Tôi bình yên làm trên quê hương những việc anh mơ làm sau chiến thắng Tham quan Liên Xô khảo sát Đức, Hung Tìm hiểu Nam Hàn nghiên cứu Mỹ, Nhật Anh từ Tổng Nha sang Chí Hoà ra

Thơm

Thơ   •   12.11.2021
Anh thơm lên môi em Lịm cả trời sao cho kín đêm Anh thơm lên môi em Tri âm hàng liễu rủ buông rèm Em thơm lên môi anh Hương dậy thì ngây ngất đồng trinh Em thơm lên môi anh Rạo rực êm êm nhựa lên cành Thơm        &

Thơ   •   12.11.2021
Ước chi em đừng cho anh ánh nhìn                như trận gió cuồng xô mây điên dại                

Đời

Thơ   •   12.11.2021
Gian hùng thế cuộc đời ơi Ngón đàn thật độc nụ cười như hoa Vị tha lắm cuộc đời ta Người là tình nghĩa thiết tha dâng người Oan khiên thế cuộc đời ơi Thổi lên kẻ xấu dập vùi người ngay Thanh tao lắm cuộc đời này Mái nghèo thơm thảo tháng ngày kiên tr

Mai

Thơ   •   12.11.2021
Còn một mùa xuân chưa vội đến Đợi thêm chín bến ở mười sông Còn một con người chưa kịp hẹn Lỡ bao nhiêu chuyện ở trong lòng

Hỏi

Thơ   •   12.11.2021
Mỗi ngày tôi phải có một lúc đi ra phố           để nhìn người con gái Thiếu màu xanh trời còn chịu được mươi hôm Thiếu khuôn mặt và dáng hình người con gái        

Thời

Thơ   •   12.11.2021
Mười năm Thơ mấy lần đổi mới Tình yêu mấy lần tắt nguội Đất nước thêm mười một triệu người Em bao nhiêu vòng lượn trong tôi Cháu nhỏ thành cô gái đẹp não nùng hàng ngày trôi qua cửa Tuổi hai mươi thơm ngây ngất gió Cái gì có cái gì thôi Một nét mày c

Tự

Thơ   •   12.11.2021
Tự làm thành cuốn hút Đi chẳng thiết quay về Đời người nhiều gãy khúc Cây đời vẫn xum xuê Dọc đường nhiều bước ngoặt Cứ trong màu nắng quê Dẫu tái tê lầm lạc Trời xanh như lời thề Dẫu ê chề vùi dập Chết vẫn còn say mê

Nét

Thơ   •   12.11.2021
Làm lý luận như tìm gặp lời thề Ham mê vô độ Làm thơ như người nghèo đi chợ Nhiều thèm thuồng ít mua Ở đời như ở chùa Thanh bần chay tịnh Làm kinh tế như làm lính Đạn thường tránh ai biết liều Nhìn đời bằng đôi mắt tình yêu Ngây dạ

Không (II)

Thơ   •   12.11.2021
Anh nhớ em như rừng thông nhớ gió Thoảng gió về rừng đã mở lòng thông Hãy quên anh như người quên ngọn cỏ Dẫm lên rồi mà tưởng cứ như không

Mặn

Thơ   •   12.11.2021
Vừa trẻ măng nay đầu đã bạc Bao năm trôi dạt đổ đi rồi Có lúc giật mình nhìn ngơ ngác Con trai mình đó đã năm mươi Sao còn háo hức say mê thế Lượn sóng Hồ Tây đẫm ráng chiều Phố cũ đìu hiu mưa nhè nhẹ Một dáng hình ai ghé lòng theo Tia nắng trong v

Bến

Thơ   •   12.11.2021
Đi trong Hà Nội như đi với người yêu Bất ngờ về chính mình sao có nhiều đến thế Những góc tâm hồn mới mẻ Những mái nghèo lặng lẽ gánh lo toan Cái màu xanh trời thu rất ngoan Cứ đậm nhạt theo vui buồn thành phố Người con gái vạt quần thêu rồng múa Đườ

Một

Thơ   •   12.11.2021
Một nhìn nhau hững hờ đắm say Chẳng biết sau này là gì cả Gì cũng chưa mà gì cũng đã Thế mà vô tận hoá phút giây Một nhìn nhau đắm say hững hờ Vừa đủ giăng tơ lên trời biếc Có biết không hay là không biết Trọn đời mất biệt nhẹ nhàng sao Một cầm tay v

Gọi

Thơ   •   12.11.2021
Gặp được người con gái có nụ cười                 như em thì yêu Anh không cần biết em chưa yêu             

Đậu

Thơ   •   12.11.2021
Cho dẫu nếu hồn anh sắp cạn Xin nâng niu chắt giọt cuối cùng Nghiêng hẳn đời anh đi mà gạn Một giọt người rất sáng rất trong Đậu xuống vai em                 làm giọt sư

Mất

Thơ   •   12.11.2021
Thời gian như đôi mắt hằn thù trừng lên dữ tợn Một ngày một ngày một ngày ai biết mấy ngày qua Đi đâu về đâu những đêm dài rùng rợn Người đã đi rồi ta mất ta

Nhắn

Thơ   •   12.11.2021
Bạn thân mến Chúng ta ăn cơm bữa bằng vất vả gian nguy Xoá sự bẩn thỉu để sống và chiến thắng Đừng đeo vào tim những cục chì rất nặng Bệnh ươn hèn loạng choạng niềm tin Tệ ấu trĩ kêu rên ầm ỹ Lối cổ xưa tức khí húc bừa Tật huyênh hoang nói như thánh

Kịp

Thơ   •   12.11.2021
Nhìn đời càng thấy đời thật đẹp Một chớp mắt mà nay tám mươi Có vẻ hàng ngày ngồi xó bếp Nhìn người đã kịp biết ai người Cuối thu gom nắng lung linh lá Tóc thề em thả xoã vai trinh Mạng vào một chat hơi là lạ Trời nghiêng đất ngả giữa tay mình

Cát

Thơ   •   12.11.2021
Ta lại về đây với mênh mông Những sắc trời xanh đến xé lòng Thuyền vẫn chao buồm như thế nhỉ Đêm nghe thủ thỉ những hàng thông Bên biển lòng ta trong sạch lắm Anh nhớ về em những ngày xưa Trăng vẫn đang đùa trên lượn sóng Gió vẫn xôn xao vọng tiếng

Niệm

Thơ   •   12.11.2021
Dẫu tránh mà không khỏi Chỉ thiết chứ không thân Dẫu kêu mà không gọi Chỉ quây chứ không quần Dẫu mòn mà không mỏi Chỉ bình chứ không quân Dẫu thông mà không thái Chỉ đỡ chứ không đần Dẫu đi mà cứ lại Dầu đông mà cứ xuân Dẫu không mà cứ tại Nhân nhâ

Dừng

Thơ   •   12.11.2021
Ra thế mùa thu lại đến rồi Trời như một thoáng giận xa xôi Đang đi vô cớ dừng chân lại Mới biết rằng ta chỉ nhớ ngườ

Giải

Thơ   •   12.11.2021
Đời như cơ chế thị trường Ngổn ngang pha trộn chán chường mê say Đời như hai cánh mi dầy Rợp che năm tháng đơm đầy khổ đau Đời như toa chợ con tàu Dân nghèo chen chúc gục đầu nương thân Đời như hờ hững bước chân Dẫm lên hoa cỏ không cần đắn đo Đời nh

Có (I)

Thơ   •   12.11.2021
Cỏ sắp vào đông xanh nốt thu Vườn hoa thoang thoảng chút hương bù Mặt hồ gợn sóng se se lạnh Người bước trên đường như mộng du Phê cái xấu xa đã chán rồi Cuộc đời đâu giống đĩa thịt ôi Thôi đừng cố đếm bao nhiêu rác Hãy gắng nhìn cho tỏ chất người Th

Cầu

Thơ   •   12.11.2021
Tình cờ một kiếp cõi người Một đời bầm dập một trời rối ren Chút lòng thoát khỏi bon chen Nam mô chưa đến A men không vừa Bao nhiêu thiếu cũng là thừa Sao cho rớt ngược dòng mưa tẩy trầ

Trắng

Thơ   •   12.11.2021
Anh tặng em Cuộc đời anh không sống Giấc mơ anh chỉ mơ Một tâm hồn để trống Những đêm trắng mong chờ Anh tặng em Bài thơ anh không viết Nỗi đau anh đi tìm Màu mây anh chua biết Tha thiết của lặng im

Học

Thơ   •   12.11.2021
Có nhà triết học phương Tây càng hiểu con người                                  &nb

Nguyên (II)

Thơ   •   12.11.2021
Cũng chẳng biết anh chân thành hay khôn ngoan Anh hào hứng tụng ca đời rất tươi rất đẹp Có thể lịch sử thuộc về anh hoàn toàn Ba thế kỷ sau càng thấy anh vững vàng sáng suốt Có thế chăng tôi cũng không làm như anh được Cuộc đời trên trang viết của a

Mở

Thơ   •   12.11.2021
Ta choáng ngợp trước cuộc đời vời vợi Cao vượt tầm trông đợi mấy mươi năm Tuy làm ra mà khi cầm thắng lợi Bỗng bàng hoàng tự hỏi đến rồi chăng Trong nín im nghe tim oà nước nở Mắt nhìn như từ dự trữ chiêm bao Pháo hiệu lên trên Sài Gòn bến cũ Đêm hè

Chỉ

Thơ   •   12.11.2021
Trong niềm tự hào Việt Nam hiện còn bao nhiêu người                           có ba mươi năm kháng chiến Cứ bàng hoàng

Tâm

Thơ   •   12.11.2021
Anh mang em như sông Hồng mang những cơn nước lũ Rừng cao su Trảng Bom nung mủ Gió chướng rì rào mang biển có mênh mông Cây bá đỏ Vĩnh Long mang sẵn đạn trong lòng Màu hạnh phúc là một màu Bãi Cháy Tung trái ban cao Em ngước lên Biển bỗng im lìm khô

Đảo

Thơ   •   12.11.2021
Đảo điên cho thấy sự đời Thấy trời thấy đất thấy người đảo điên Thấy tình lắt léo như tình Trời chao xuống thấp đất lên đến trời Thấy khoa giao đãi nói cười Lúc buông lúc bắt khi mời khi mua Thấy bao mưu mẹo dối lừa Quay cuồng thừa thiếu thiếu thừa l

Đây

Thơ   •   12.11.2021
Cao cả thế thấp hèn đến thế Có lẽ nào tất cả chỉ là không Khác nhau thế giống nhau đến thế Chùm ô môi e lệ phớt hồng Ngu dốt thế tinh tường đến thế Từ bao đời cú vẫn mượn lông công Phi thường thế bình thường đến thế Đêm Tây Nguyên quần thể một tiế

Lạc

Thơ   •   12.11.2021
Cái làng quề khiêm nhường ven thành phố Có mặt hồ thuở bé đại dương Dạy một người tiếc manh bát vỡ Sống như mưa như gió trên đường Em nỗi nhớ kinh người từ tiền kiếp Nơi niềm vui tinh khiết đến vô tư Một tấm lòng nhân từ như truyền thuyết Những cơn đ

Đủ

Thơ   •   12.11.2021
Nắng hừng giữa mưa lạnh gió mùa Vô tư giữa được thua ham hố Một tiếng chim sâu nhỏ Nào nổ ra nổ vào vũ trụ tuần hoàn Nào sóng thần dâng tràn toàn cầu hoá Nào phép lạ công nghệ thông tin Nào vươn lên kinh tế tri thức Nào háo hức dân chủ tham gia Nà

Mình

Thơ   •   12.11.2021
Thơ tình anh làm rất hiếm có em Hầu như toàn là những cô gái khác Thơ tình anh làm thiếu không gian em Vơ vẩn gửi vào những trời đất khác Trời nào đất nào thì cũng vẫn em Em là cơ duyên của từng hạt cát Thơ tình anh làm như chẳng có em Em là thần thá

Hát (II)

Thơ   •   12.11.2021
Em là người dày vò anh và bị anh dày vò nhất Người cuối cùng gặp trên đường Vũ trụ một mình cô độc Những hình trời mây mời mọc Lang thang Vực thẳm óng vàng Rơi bao giờ đến đáy Miếng cháy Thơm mùi cơm hàng ngày Bàn tay Thô ráp xoa đầu bóp trán Giọt sá

Khi

Thơ   •   12.11.2021
Sáng sớm bóc tờ lịch Mất tích một ngày đời Trong lòng nghe tí tách Giọt buồn hay giọt vui Có ai đây vừa đến Có người nào vừa đi Món nợ chừng đến hẹn Xin khất thêm một kỳ Thôi thì ta cứ nín Dẫu mùa xuân đương thì Lúa ngoài đồng sắp chín Cũng như là th

Nhìn (II)

Thơ   •   12.11.2021
Em thường cúi xuống           dấu đôi mắt khi nói chuyện với anh Lâu lâu em nhìn lên                    

Dâng

Thơ   •   12.11.2021
Cuối một đời không thiếu gì tan vỡ Anh nhìn em rạng rỡ vẻ nguyên lành Chông chênh quá rợn người từ cửa mở Vịn vào trời ràn rụa một màu xanh

Thật

Thơ   •   12.11.2021
Sa mạc đầm đìa đại dương ráo hoảnh Ma quỷ nhồm nhoàm phun thánh lên trời Tia nắng cung quăng tầng mây ăn mảnh Gió tròn vành vạnh đánh đu chơi Em vắt tim tôi manh quần lót bẩn Thiên hà xa luẩn quẩn một phản đời Trước bích bang chút chân không bất cẩ

Lại (I)

Thơ   •   12.11.2021
Mùa hạ ta lại bắt đầu gặt mùa Bây giờ sắp bất ngờ cơn mưa Ta đã biết rằng ta đã biết Vừa đủ là quá thừa Mùa thu ta lại bắt đầu tình yêu Bây giờ sau từng trải nhiều điều Ta đã biết rằng ta chưa biết Bao nhiêu là bao nhiêu Mùa đông ta lại bắt đầu niềm

Đầu

Thơ   •   12.11.2021
Sáng đầu năm xe buýt đón đầu hè Ngọn gió lạnh đang về từ Đông Bắc Tan dần đi những nỗi niềm dẵn vặt Trời hơi se lòng cũng hơi se Con thuyền thoát bến mê mà lướt tới Hỗn độn sao chưa vẫy gọi hài hoà Mùa xuân bao nhiêu nghìn triệu tuổi Từ khi nào mặt đ

Hoá

Thơ   •   12.11.2021
Tình hoá đá Đá hoá bùn Bùn nhơ làm thanh khiết hoa sen Sen phiêu du tình đến trễ Hương giang ôm cồn cơm hến Huế Trăng thì thầm sông Nhuệ nằm im Tôm càng xanh Cà Mau quẫy Giẫy chìm

Bỗng

Thơ   •   12.11.2021
Bỗng nhiên vũ trụ thuộc về ta khi gian phòng còn một mình hai đứa Như tình cờ như hẹn hò nheư bất ngờ như lời hứa Một phút một đời không biết nữa thời gian Anh đứng sát bên em yên lành tan vỡ Lạnh buốt như băng rực lửa nồng nàn Anh muốn quàng vai em

Ngỏ (II)

Thơ   •   12.11.2021
Sự chưa biết của con người là vô cùng vô hạn Biển mênh mông người mới chỉ quẩn quanh                            &

Xuống

Thơ   •   12.11.2021
Từ tầng ba nhìn phố phường đã khác Những con người nhang nhác những con người Mờ nhoè đi những nét đời sát phạt Hình như là không khí bớt mùi hôi Tầng mười tám phố phường trông ngồ ngộ Những cỡ người thu nhỏ đỡ vênh vang Bao gái trai dọc ngang trên đ

Đến (I)

Thơ   •   12.11.2021
Cứ ngỡ từ nay là thênh thang Buổi chiều hoang đường say giải phóng Nỗi nhục như chờ sau vinh quang Cái đường con người kỳ quặc lắm Ai nghèo cơ cực ai giàu sang Quyền lực phũ phàng đen đổi trắng Người mẹ bảy lần đeo vành tang Cái kiếp con người đau đớ

Hương

Thơ   •   12.11.2021
Anh rất sợ trời xanh buồn đi mất Bóng đêm về lẩn khuất giữa lòng nhau Thật yêu thương nên đừng yêu thương thật Cho dạ hương ngây ngất mãi đêm đầ

Sáng

Thơ   •   12.11.2021
Khi chia nhau mẩu sắn lùi bên ngọn lửa bập bùng chiến khu Việt Bắc Tưởng chừng mùi thơm chẳng bao giờ quên được                        

Chát

Thơ   •   12.11.2021
Mùa xuân cứ như người không tự biết Thổi mình lên siêu việt đến dại khờ Trái đất này mấy nghìn năm vương vít Những cũ mèm sơn phết để mộng mơ Cuộc đời ta đã học đến chữ ngờ Còn chưa thấm chất bùn nhơ Tô Lịch Còn ngơ ngác khi căn lều cuối ngách Phát r

Xanh

Thơ   •   12.11.2021
Chiếc lá me xanh giấc mơ trẻ con Trời Hà Nội xanh tiếng thở con gái Mắt mèo đêm xanh lòng người mong mỏi Quả cam sành xanh câu hỏi ngày buồn Thư trên giấy xanh lời toàn lừa dối Nước biển chiều xanh trái ớt tươi non Ánh mắt em xanh mùi thơm hoa bưởi Đ

Bừng

Thơ   •   12.11.2021
Tờ mờ sáng màn sương còn mờ đục Rồi nắng thu lại đúc một trời mơ Và chân thành sẽ xua tan lừa lọc Giữa Thăng Long nghìn tuổi rất dại khờ Nhá nhem chiều hoàng hôn nhoà bảng lảng Rồi đêm thu lại thoảng một làn hương Nơi gầm cầu lập loè đom đóm sáng Giữ

Ơn

Thơ   •   12.11.2021
Qua chặng đường dài đắng cay vất vả Vấp ngã bao lần từ lạ thành quen Qua bao mùa trăng êm đềm màu lụa Buồn vui một đời đọng cả vào em Đôi vai nhỏ gầy gánh nặng triền miên Em là nơi anh hiện lên đầy đủ Lúc thật lành hiền lúc trào thác dữ Em chịu đựng

Nhận

Thơ   •   12.11.2021
Một thoáng giận hờn cay đắng thế Ta yêu bé bỏng biết nhường bao Ngày xưa ít được làm nũng mẹ Nay mở tình thương để gục và

Quê

Thơ   •   12.11.2021
Tiếng gà trưa xa xôi khắc khoải đưa ta về típ tắp tuổi thơ Một chiều bảy mươi năm trước nằm trên chõng tre Cầm thìa múc trời tưởng lấy được kem từ những tầng mây trắng xốp Lớn lên thành quen hồi hộp đứng chờ Hà Nội ngày xưa Hà Nội bây giờ Nóng lạnh s

Nắng

Thơ   •   12.11.2021
Trước thềm con chim nhỏ phân vân Vào với người ngại ngần chầm chậm Đói quá chăng liều mạng kiếm ăn Từng bước nhẹ băn khoăn cẩn thận Con chim nhỏ rụt rè làm thân Người đàn bà ân cần đón nhận Con chim ăn một chút lòng nhân Hình như muối vẫn còn vị mặ

Đọng

Thơ   •   12.11.2021
Ta còn một phía trời xa Hạt sương đọng ở đài hoa loa kèn Ta còn hương dịu đầm sen Sông trăng heo hút con thuyền đơn côi Ta còn biển cả mặn mòi Mênh mang tím gió bồi hồi vàng rơm Ta còn bóng áo chập chờn Lời ru của lá hoàng hôn của trời Ta còn một chú

Gửi (II)

Thơ   •   12.11.2021
Các em trong trắng hồn nhiên quá Càng đau lầm lỗi lớp cha anh Để thêm những mảng đời sa đoạ Quanh em buông thả đến rùng mình Thuở lớp cha anh mười tám tuổi Cứ ngỡ gần thôi chạm tương lai Con đường dẫu trải bao rong ruổi Chỉ khoảng trăm năm đủ độ dà

Giòn

Thơ   •   12.11.2021
Cây trước nhà có chiếc lá hơi tròn Thì ra chim véo von giữa Hà Nội Thu vàng mơ em nâu thẫm môi son Đi trong nắng bồn chồn hờn dỗi Chợ cũ khơi nguồn mới trào tuôn Lòng lạnh lùng lại dường nóng hổi Ngược xuôi người ào ào như suối Ai dập dìu ai rong ruổ

Gọi (II)

Thơ   •   12.11.2021
Ơi những trưa hè thương nhớ ơi Tu hú hay lòng ta bồi hồi Bát ngát tầng xanh trời thăm thẳm Ta đợi chờ ai ngạt chết thôi Ơi những trời sao thương nhớ ơi Như bức tình thư gửi cho người Đêm nay ai đọc lòng ta đó Mà những dòng sao lấp lánh v

Thường (II)

Thơ   •   12.11.2021
Từ toàn cầu hoá thử lên vũ trụ hoá Nhặt vu vơ hú hoạ mấy thiên hà Mùa xuân một sự tình cờ của thái dương hệ Thế rồi oái oăm tình xuân thành giọt lệ                  

Người

Thơ   •   12.11.2021
Kín đáo và mỡ màng Cao sang và e lệ Thơ trẻ và đàng hoàng Ngang tàng và giản dị Khắc kỷ và hồn nhiên Thôi miên và an ủi Gần gũi và xa vời Trọn đời và một thoáng Vòm sáng cõi đời sau Tinh cầu nào hẹn gặp

Thấy

Thơ   •   12.11.2021
Co thời gian quay lại trăm triệu năm về trước Em ở trong con khổng long nào đây Về xa nữa thời sơ sinh Trái đất Chẳng thấy em trong dáng biển màu mây Đến tận cùng những thiên hà cháy buốt Nơi không gian chưa rách tướp      &

Khác

Thơ   •   12.11.2021
Suốt đời làm con vật chính trị Đó từ xưa là định nghĩa con người Mà loài người có độc quyền đâu nhỉ Loài khỉ kia chính trị chẳng nhường ai Suốt đời miệt mài theo quyền lực Dẫu quyền lực với mình như con ruồi Tưởng thế là trả ơn người chân đất Đem lươ

Bạch

Thơ   •   12.11.2021
Trông lên chẳng thấy có ai Trông xuống dù chỉ một người cũng không Trông ngang điệp điệp trùng trùng Đất trời bề bộn một vùng nhân gian Hiền lành xen với gian tham Giàu sang cứu nổi cơ hàn được chăng Người thảm bại kẻ vinh thăng Bao nhiêu cơ nghiệp c

Sao

Thơ   •   12.11.2021
Anh cần một người con gái để sống Một người con gái để mơ Một người con gái để giận hờn Một người con gái để cưng chiều nhường nhịn Một người con gái để anh là tất cả anh Anh cần một người con gái để nhận biết về quan họ gió rừng Để quen nét uốn lượ

Động

Thơ   •   12.11.2021
Lửa chảy nước cháy Một vùng cỏ áy Xa như bàn tay Lên đỉnh gặp đáy Một chum nước đầy

Thở

Thơ   •   12.11.2021
Một vùng sông nước chứa chan nắng tràn hoa cỏ Những giọt nước mưa kiên nhẫn lặng lẽ rơi trên bậc thềm quạnh hiu Điệu nhạc buồn xa xăm dìu dịu Anh nhìn em ăn cơm nguội với rau muống xào Miệng em ngon quá Anh chợt hiểu ăn là một việc làm đẹp biết bao B

Thơ

Thơ   •   12.11.2021
Có lẽ nào thơ vô tận Có ai tìm đường bằng thơ Thơ soi sáng được lý luận Thì thơ mộng đến bao giờ Có lẽ nào thơ vạn năng Mọi chuyện lấy thơ làm bằng Thơ làm chết người như bỡn Thơ làm sống người được chăng Có một thời thơ ngây thơ Tưởng trời là trờ

Bay

Thơ   •   12.11.2021
Người bay vào mây Mây bay về đời Đời bay xuống trời Trời bay lên đất Đất bay thành hơ

Toán

Thơ   •   12.11.2021
Có con chó già nằm yên khẽ nói Có nhiều mặt trời lên mà không nói Có hai quầy hàng ngộn thịt ba rọi Có một dòng sông vào cõi không tên Con đường ngã mười loại đi chín ngả Cuộc chơi năm xu ngã giá năm nghìn Cứ giật nóng đi chiều nay tính trả Con mắ

Nhớ

Thơ   •   12.11.2021
Tiếng rao đêm mênh mông Hà Nội Một tuổi thơ đầy ắp sông Hồng Thân dầu dãi phong trần lặn lội Tóc bạc phơ về lại Thăng Long Hơi thở sâu thâm trầm thành phố Hồn mái xưa tường cũ rêu phong Ánh lạnh tanh nêông đại lộ Tiếng rao đêm ngõ nhỏ muôn trùng Tự

Hát (I)

Thơ   •   12.11.2021
Biển là lời hứa chung tình Trời như thảng thốt giật mình cơn mưa Nắng là hạnh phúc vào mùa Gió như lòng dạ lúc chờ đợi em Lá là cuộc sống đang nhen Suối như giọng hát cất lên từ nguồn Anh là một bóng cô đơn Em như tiếng gọi trong hồn gọi ra Ở nơi trờ

Dành

Thơ   •   12.11.2021
Người con trai thường tặng quà người yêu Anh chẳng bao giờ có gì tặng em Nhận lấy từ em một đời nhường nhịn Hột lạc rang lát mứt gừng Những ước mơ thầm của người con gái Anh chỉ dành được cho em sự giữ gìn Màu hoa phượng đỏ Anh chỉ dành được cho em s

Gió

Thơ   •   12.11.2021
Ta yêu nhau tình yêu không kỷ niệm Không nắng không mưa không giận hờn Không một buổi hoàng hôn màu tím Không cả rụt rè một cái hôn Chưa hôm nào ta cùng đi chơi Để một góc đường thành nỗi nhớ Em chưa từng tặng anh một nhành hoa nhỏ Có một câu không a

Còn

Thơ   •   12.11.2021
Cát bụi bay đi mây nổi trôi qua Vinh quang thật vinh quang hờ hết kiệt Còn lại tình yêu còn lòng vị tha Còn xanh biếc một mùa thu luyến tiếc Còn một bến sông cánh bồng biền biệt Còn một hoàng hôn tha thiết nhìn th

Sống

Thơ   •   12.11.2021
Vở kịch đầy nhiệt tình không nghệ thuật Tác giả diễn viên đều công thức Nhạc đệm rất thô Như giết bóng dáng ngày xưa và xúc động Người lính cứu cho vở kịch về mình khỏi hỏng Anh chết trận Cô diễn viên ngượng nghịu nói là hy sinh vì đời sau Bao nhiê

Thơ   •   12.11.2021
Có một chiếc lá còn tươi vừa rơi trước mặt Có vũ trụ im bặt dưới hàng mi ta Có một bí ẩn ngây thơ vọng từ đôi mắt Có lưa thưa mưa rắc ngọc vào hoa Có một ảo ảnh dối lừa trời cao hơn đất Có chiều thu muộn bâng quơ dâng một chút đậm đà Có một mùa xuâ

Gọi (I)

Thơ   •   12.11.2021
Chẳng bao giờ anh gọi em là em Em yêu anh thì anh cũng không dám nhận lời Có thể anh vẫn còn khao khát khổ đau Nhưng anh đã gây đủ cái phần gây đau khổ trên đời Không phải anh đâu Em hãy đi vào hạnh phúc Với một người bạn tra

Xa

Thơ   •   12.11.2021
Sáng chủ nhật ra phố Chọn một cô gái đẹp và đi theo Nhìn tỏ mặt cái nghèo Voan hồng da xanh len đỏ Bao nhiêu đêm loang lổ Những vì sao ánh mắt những vì sao bãi đờm Qua mấy cuộc chiến tranh Bắt đầu biết nhìn ra cái đẹp Con đường tiếng hát Người bụi bụ

Thành

Thơ   •   12.11.2021
Anh cần em như cháu bé suy dinh dưỡng cần cốc sữa Anh thèm em như người tù cấm cố dưới hầm sâu                       thèm một màu xanh lá A

Ngộ

Thơ   •   12.11.2021
Chuyện buồn đổ cả xuống sông Chuyện vui giữ lấy trong lòng mà vui Quên cay đắng nhớ ngọt bùi Bỏ qua hận mới chôn vùi thù xưa Nợ dân trả mấy cho vừa Bao nhiêu tận tuỵ cũng chưa đủ đầy Một đời còn mấy năm đây Xin đem tâm huyết đêm ngày đền ơ

Thả

Thơ   •   12.11.2021
Trời trong quá đến nõn nà Đời ngầu quá đến đục nhoà lương tâm Lặng nghe tiếng gió thì thầm Thế gian loạng choạng đâm sầm vào đâu Yêu như yêu mới lần đầu Hận như hận đã từ lâu lắm rồi Đi cho cuối đất cùng trời Đến nơi người thật là người với nhau Xa